Gửi thanh xuân vào màu áo trắng

Thứ năm - 18/06/2026 22:36
      Năm năm đại học - một hành trình không quá dài đối với một đời người, nhưng lại là cả một bầu trời thanh xuân rực rỡ nhất của tôi dưới mái nhà Viện Đào tạo và Nghiên cứu Dược học, Trường Đại học Bình Dương. Ngày hôm ngày, khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, cảm xúc đọng lại trong tôi không chỉ là niềm tự hào, mà trên hết là lòng biết ơn sâu sắc vì đã được học tập, rèn luyện và trưởng thành từ nơi đây.  
     Còn nhớ những ngày đầu tiên là một tân sinh viên, bước chân vào trường với bao ngơ ngác và áp lực trước những danh pháp quốc tế, những công thức hóa học dài dằng dặc. Nhưng rồi, từng bước một, tôi được dẫn dắt vào thế giới kỳ diệu của Dược học. Từ những giờ lý thuyết say sưa trên giảng đường, những buổi thực hành miệt mài bên ống nghiệm, cho đến những đêm thức trắng làm đề tài nghiên cứu khoa học. Mỗi bài học, mỗi giọt mồ hôi rơi trong phòng thí nghiệm hay những chuyến thực tập thực tế tại bệnh viện, nhà thuốc... đều là một nấc thang giúp tôi hiểu ra rằng: Đằng sau mỗi viên thuốc nhỏ bé là sinh mạng, là sức khỏe của cả cộng đồng. Trường lớp không chỉ cho tôi một nền tảng chuyên môn vững chắc, mà quan trọng hơn, đã rèn cho tôi tư duy sắc bén của một người làm khoa học và sự điềm tĩnh trước mọi áp lực thực tế. 

Sinh viên Phạm Thị Mai thực hành soi kính hiển vi trong phòng thí nghiệm của Viện Đào tạo và Nghiên cứu Dược học.

         Điều may mắn và trân quý nhất của tôi trong suốt 5 năm qua chính là được làm học trò của quý Thầy Cô. Người ta thường nói ngành Y Dược là một ngành khô khốc và lạnh lùng, nhưng ở Viện Dược BDU, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của sự tận tâm. Thầy Cô không chỉ "chở" kiến thức chuyên môn, mà còn là người nhóm lửa, truyền cho chúng tôi ngọn lửa đam mê với màu áo blouse trắng. Những lời khuyên chân thành bên bàn thí nghiệm, những bài học sâu sắc về y đức đã khắc sâu vào tâm trí tôi một triết lý: Để trở thành một Dược sĩ giỏi, "Chữ tài" phải luôn đi đôi với "Chữ tâm", và lòng nhân ái chính là liều thuốc quý giá nhất dành cho người bệnh.
       Năm năm qua, tôi cũng là người hạnh phúc khi được đóng vai trò là một "nhân chứng" chứng kiến sự thay da đổi thịt từng ngày của Viện và Nhà trường. Những ngày đầu bước chân vào trường, trang thiết bị còn nhiều khiêm tốn. Vậy mà theo thời gian, tôi đã được thấy những phòng thực hành, phòng thí nghiệm hiện đại, những máy móc chuyên dụng chuẩn mực cứ thế mọc lên từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Nhà trường. Đối với sinh viên ngành Dược, phòng thí nghiệm chính là "thánh đường", là nơi biến lý thuyết thành kỹ năng xương máu. Việc được học tập và thao tác trong một môi trường ngày càng hoàn thiện đã tiếp thêm cho tôi sự tự tin rất lớn, để ngày hôm nay, khi đứng trước ngưỡng cửa tốt nghiệp, tôi không còn bỡ ngỡ mà sẵn sàng dấn thân vào môi trường làm việc thực tế. Sự thay đổi ấy, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu thương và sự đầu tư trách nhiệm của nhà trường dành cho tương lai sinh viên.
Mỗi số liệu, kết quả thực hành được ghi chép cẩn thận chính là viên gạch đầu tiên giúp Mai rèn luyện kỹ năng giải quyết vấn đề trong thực tiễn.
         Và làm sao quên được những người bạn, những "đồng đội" tuyệt vời đã cùng tôi đi qua giông bão tuổi trẻ. Chúng tôi đã cùng nhau sụt sịt vì mùi hóa chất, cùng áp lực đến bật khóc trước mỗi mùa thi, cùng chia nhau mẩu bánh mì ăn vội sau những ca thực hành kéo dài, và cũng đã cùng cười giòn tan trong những hoạt động ngoại khóa rực lửa. Chính những gương mặt ấy, những kỷ niệm ấy đã dệt nên một thanh xuân đẹp đẽ, dạy cho tôi biết thế nào là sự sẻ chia, thấu hiểu và tình đồng chí. Giờ đây, khi hành trình sinh viên đang đếm ngược những ngày cuối cùng, tôi chợt nhận ra mình đã lớn lên rất nhiều. Không còn là một người rụt rè ngày nào, mà là một người trưởng thành đầy bản lĩnh, mang trên vai trách nhiệm và ước mơ của một người làm nghề thuốc. Dù mai này, bánh xe cuộc đời có đưa tôi đến bất kỳ vị trí nào trong xã hội, tôi vẫn sẽ luôn tự hào vì mình đã từng là một phần của Viện Đào tạo và Nghiên cứu Dược học – Trường Đại học Bình Dương. Những giá trị tốt đẹp nơi đây đã định hình nên con người tôi của hôm nay. 
Đề tài nghiên cứu khoa học được báo cáo thành công trước hội đồng là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng và niềm đam mê nghề nghiệp của Mai suốt 5 năm qua.
         Tôi xin được gửi lời tri ân thành kính nhất đến quý Thầy Cô – những người đưa đò thầm lặng đã bao dung và dìu dắt chúng tôi suốt 5 năm qua. Cảm ơn mái trường Đại học Bình Dương – nơi đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt nhất của tôi. Tiếng trống trường khép lại, nhưng hành trang và ký ức nơi đây sẽ là bệ phóng vững chắc nhất để tôi tự tin sải cánh bay xa trên con đường phía trước. 
Phạm Mai

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây